MẤY NẺO NAN TRE
truyện ngắn
-Nhà Yên Nội, tám ngựa, một voi hoàn chỉnh…
Lão Cạch hấp
háy đôi mắt sau đôi mục kỉnh quan sát chiếc ô tô vừa đậu trước cửa nhà rồi phán
oang oang. Một phụ nữ gầy đét lụi cụi lôi ra cả đám khung hình con thú bốn chân
cùng một mô hình con voi đã dán giấy, bôi mầu xanh đỏ. Phía ngoài một chiếc xe
hiệu Mercedes loại hai mưoi bốn chỗ ngồi mở toang cửa. Tay lái xe kiêm bốc vác
nhận từng mô hình con thú quăng ào vào thùng xe rồi sập cửa, lao đi, nhường chỗ
cho một xe khách đang lừ lừ tiến vào.
-Nhà này thế
nào đây cậu ơi!
Chị chàng gầy
đét cất tiếng lanh lảnh. Lão Cạch lại hấp háy mắt dò tìm những dấu hiệu lão đã
quen thuộc trên chiếc xe khách. Đã nhận ra chiếc xe quen, lão xướng:
-Nhà Tý Quân,
mười sáu hình nhân, một ti vi, tiền mặt nhá!
Vụ này có vẻ
trầm trọng hơn bình thường, lão Cạch lập cập ra tận cửa xe ngó nghiêng. Cả đám
khách trong xe chả ai để mắt đến, lão Cạch
lùi lại mấy bước nhìn lên nóc xe. Các hình nhân được thằng oắt con lơ xe xâu
vào một sợi dây nhựa rồi nhẩm đếm kỹ lưỡng.
Ngồi nhún nhún nhún lấy đà trên đống hình nhân, vừa ghì xiết cái dây nhựa vào
thanh lan can nóc xe, thằng lơ xe vừa thủng thằng nói vọng xuống:
-Đủ rồi bố ạ!
Tụt xuống khỏi
nóc xe, thằng lơ xe móc trong túi quần bò ra một nắm tiền. Chọn những tờ tiền
nhàu nhĩ có mệnh giá bé nhất, thằng lơ xe chìa ra trước mặt lão Cạch và bảo:
-Bố đếm đi.
Năm trăm bốn mươi ngàn…, đủ nhá!...
Bảy mươi tuổi
đời, biết uốn cái nan tre đan giỏ bắt cua từ năm mười tuổi, nhưng mãi đến dăm
năm trở lại đây, cái ngón nghề đan lát của lão Cạch mới đắc dụng. Thời trước, dẫu
là tay đan nức tiếng, nhưng năm thì mười họa mới kiếm được chục bạc, ấy là khi
có người ở xa đến đặt lão đan cho đôi thúng hay cái bồ đựng thóc. Quanh quẩn
trong làng, thỉnh thoảng người ta mới đem tới cho lão yến thóc, con gà… , những
thứ đồ lặt vặt người ta chỉ hậu tạ đôi chén rượu suông hay nắm thuốc lào chứ
làm gì có tiền bạc! May mà đất đồng rừng, sẵn tre nứa, chả phải mua, nên lão Cạch
thỏa sức luyện tay nghề. Cứ đến độ nông nhàn là lão hì hụi đốn tre, chặt nứa
đan đủ thứ vật dụng mà lão thích. Có những thứ đồ đan xong, ngắm nghía chán lão
lại ngoắc lên gác bếp chứ chả dùng đến. Dân làng ai cần lão lại lôi xuống đem
cho…
Cứ ngỡ là cả
cái nghiệp đan lát của lão Cạch rồi cũng xếp vào xó bếp khi các vật dụng bằng
nhựa, bằng kim loại ngày càng sẵn lại rẻ. May sao, khi đời sống người dân khá
khẩm lên tý chút, các loại thầy bà, thần thánh mọc ra như mạ. Đồ hàng mã lên
ngôi, thế là nghiệp đan của lão Cạch được vực dậy. Sẵn có tay nghề được luyện cả
nửa đời người, chả có thứ hình nào lão Cạch không đan được. Từ hình nhân nam nữ,
hình mã, hình tượng đến hình long, ly, quy, phượng…, ai đặt gì lão đáp ứng được
ngay. Khách hàng ngày một nhiều, lão huy động cả nhà, bỏ ruộng đồng, lăn vào
làm đồ hàng mã. Gia cảnh nhà lão Cạch phất lên nhanh chóng. Từ một anh nông dân
nghèo khó, lão trở thành người có của nả, chả kém cạnh gì trong thiên hạ.
Thói đời cứ
có sự thay đổi đồng tiền trong túi là người ta lại soát xét lại thân phận. Rủng
rỉnh chút thu nhập, lão Cạch lại tấp tểnh nghĩ đến cái danh phận chốn nhân
gian.
Thì thụt cơm
rượu mươi bận, rồi thì lão Cạch cũng trở thành hội viên Hội Đan lát Nghệ thuật.
Vào hội rồi lão bỗng thấy tầm vóc mình trở nên hoành tráng quá! Thì xưa nay với
cái vốn chữ nghĩa lớp Hai bổ túc, đọc được những chữ với số trên đồng tiền là
khá rồi, lão Cạch chỉ dám giao du với cái đám thuốc lào, chân đất trong làng.
Thế mà bây giờ mỗi lần đi họp hội, lão ngồi ngang hàng với cả đống Nghệ sĩ đan
lát, có cả kiến trúc sư, cử nhân, quan chức hàng tỉnh, hàng huyện…, gặp lão là
họ sẵn sàng giơ tay ra bắt rất là quý hóa! Lão còn nhận ra rằng tay nghề của
cái hội ấy cũng chả có gì là đặc sắc! Mấy năm liền, năm nào lão cũng tham gia dự
thi, triển lãm tác phẩm đan lát nghệ thuật, có lạ gì!
Tác phẩm của
lão Cạch dường như năm nào cũng to nhất hội. Trong khi những cái mẹt, cái thúng
hay cái quạt, cái gối… của người ta chỉ lắt nhắt vài gang tay, thì mô hình đại
bàng, tàu thủy, máy bay… của lão Cạch cứ phải là vài sải tay mỗi chiều là ít. Mỗi
bận đem tác phẩm đi trưng bày, lão đắc chí lắm! Chỉ cần liếc qua thôi, cũng đủ
biết công sức tiền bạc lão bỏ ra hơn hẳn mọi người. Tác phẩm của lão chắc chắn
giảnh giải cao, mà đạt giải rồi là hội sẽ phong danh hiệu Nghệ sỹ đan lát cho
lão. Cái danh trên đời này lão cũng chỉ ước đến thế thôi!
Thế nhưng rồi
tác phẩm của lão chả năm nào đạt giải gì. Trong khi đó mấy cái quạt, hay mấy
cái mẹt vớ vẩn lại giành giải cao. Lão bực! Lão cay cú! Không phải cái lão Cạch
này cần mấy đồng tiền giải thưởng nhá! Nhưng thử hỏi đã ai đan lát kỳ công như
lão Cạch này không? Lão sục sôi đi hỏi cho ra nhẽ. Người ta bắt tay lão rất quý
hóa rồi bảo:
-Tác phẩm ông
đan tuyệt vời lắm, nhưng cái yếu tố nghệ thuật hơi ít một tý. Ông cố gắng thêm
nhé…
Nghệ thuật!
Nghệ thuật là cái quái gì? To như thế, cứng cáp như thế, bóng bẩy như thế…chả
nhẽ không phải là nghệ thuật à? Lão hoang mang hoài nghi! Rồi lão dằn giỗi cáu
kỉnh! Đã thế lão đếch thèm nữa…
May mà năm
nào kết thúc triển lãm cũng có mấy kẻ đến chèo kéo mời lão đi uống rượu rồi xin
lại cái mô hình về cho trẻ chơi rước đèn Trung Thu. Bực đấy nhưng lão Cạch cũng
hể hả ngay, bởi thực ra lão cũng chả biết xử lý những cái mô hình ấy thế nào
cho nó có vẻ nghệ sỹ một tý.
Đã có hồi lão
Cạch chán, chả muốn tham gia với Hội Đan lát Nghệ thuật làm gì. Lợi lộc đâu
không thấy, chỉ thấy bực. Cứ quanh quẩn với đám hàng mã vừa có tiền lại vừa nhẹ
đầu. Nhưng rồi lâu lâu lão lại ngẫm nghĩ suy xét lại thân phận. Cuộc sống thì
khá giả rồi, mọi ngón nghề đan lát lão mầy mò được cả, chỉ có mỗi tí nghệ thuật
chả nhẽ lại bó tay? Không! Dứt khoát là lão phải mò cho bằng được, chỉ cần biết
nghệ thuật nó là cái gì, dứt khoát lão sẽ đan được!
Có đến mấy
ngày liền lão Cạch vò đầu bứt tóc với cái câu hỏi “nghệ thuật là cái gì?”. Sách
vở thì vô khối đấy nhưng chả ai đọc cho. Đi hỏi thì cái thói tự ái nhà quê lại
khư khư giấu dốt. Tính nát nước rồi thì lão Cạch cũng tặc lưỡi: “Thôi thì…”
Mục tiêu lão
Cạch nhắm tới là cái tay kiến trúc sư năm nào cũng có chân trong ban giám khảo.
-Hê hê… chào
nghệ sỹ Cạch!
Vừa gặp, lão
kiến trúc đã vồn vã chào rồi giơ tay ra bắt. Câu chào như thứ men bốc phừng phừng
lên đầu, thúc giục lão Cạch thực thi cái đường lối mà lão đã tổn hao tâm trí vạch
ra.
-Nghệ sỹ gì
đâu. Cũng là … muốn nhờ ông chỉ bảo cho về cái món nghệ thuật…
-Úi giời… cái
đấy nó mông lung rộng lớn lắm, phải là lâu dài ông ạ.
-Thôi… chả
nhiều thì ít. Mời ông chiều nay sang bên nhà tôi chơi thăm nhà, cho tôi được thỉnh
giáo mấy đường …
-Không được rồi
ông ơi. Để hôm khác đi, chiều nay chi hội bọn tôi họp!
-Tiếc quá.
Tôi lùng mua được con cầy hương, để mấy hôm nữa nó gầy mất. Ông xem bố trí, muộn
tý cũng được. Bây giờ đi lại xe cộ nó cũng sẵn…
-Hị hị…, ông
bày vẽ khách sáo quá! Thôi được, để tôi bố trí nhá.
Mọi dự tính,
bài vở của lão Cạch thế là diễn ra trôi chảy. Đến độ trà dư, tửu hậu, đôi bên
đã thành chỗ tình thân, lão Cạch mới dò dẫm:
-Nài chú…,
tác phẩm dự thi năm nào tôi cũng đan rất công phu, nhưng người ta cứ bảo là thiếu
nghệ thuật. Thế chú bảo tôi xem phải đan thế nào nó mới đủ nghệ thuật?
-Thôi mà bác!
Bận tâm mấy cái ấy làm gì. Nó vốn là thứ vô cùng biến ảo, theo đuổi có khi hết
đời như em cũng chả bắt được.
-Dưng mà tôi
thấy mấy thứ được giải cũng chả có gì là hơn tôi cả, lại toàn những đồ lắt nha
lắt nhắt.
-Hệ hệ… thì
ra bác muốn được giải chứ gì. Cứ từ từ rồi khác có…
-Ừ thì công
lao mình theo đuổi, cũng phải có chút danh thơm để lại cho hậu thế chứ?
-Cái này thuộc
phạm trù khác. Ờ mà bác cũng chả cần biết phạm trù là gì. Bác chỉ cần hiểu cho
em, giải thưởng với nghệ thuật là hai thứ khác nhau, bác nhá!
-Tôi chả hiểu.
Chú nói nôm na tôi nghe xem nào.
-Giải thưởng
là phải cơ cấu nhân sự. …. Tức là thì…bố trí cho một số người từ khi chưa chấm
cơ. Thôi thì “hoa thơm mỗi người ngửi một tý”. Đằng nào cũng tiền của thiên hạ
phân phối lại cả.
-Ái dà…chắc lại
nhất thân, nhì quen… Thế là tham nhũng rồi còn gì?
-Bác cứ từ từ
nghe em nói. Bác có biết nghệ thuật vị nhân sinh là gì không? Tức là thì…nghệ
thuật phải dành cho người sống, bác rõ chửa?
Có vẻ đắc chí
với câu giải thích rất mạch lạc của mình, ông kiến trúc vơ chén rượu giơ ra trước
mặt lão Cạch nhứ nhứ. Dẫu vẫn còn mù mịt, lão Cạch vẫn phải nâng chén lên hưởng
ứng. Sau tiếng “khà” khoái trá, ông kiến trúc nhón tay bốc một miếng thịt cấy
quăng tỏm vào miệng. Ông ta không nhai mà dồn miếng thịt cầy vào một bên hốc
má. Vừa ngậm thịt, ông kiến trúc vừa cất giọng ngàn ngạt giảng giải tiếp:
-Tức là thì…
khi bác sống phải cho bác hưởng nghệ thuật một tý, kẻo lúc chết mà chưa được hưởng,
bác lại về oán ban tổ chức. Giải thưởng là phải ưu tiên dành cho các nghệ sỹ có triệu chứng sắp “đi”, coi như là đồ phúng
viếng của Hội, bác rõ chửa?
-Khéo mà chú
say rồi, làm gì có chuyện như thế!
-Tức là
thì…bác mới vào hội mấy năm, chứ em đã làm giám khảo hàng chục năm rồi nhá! Vị
nào có nguy cơ chấm dứt sự nghiệp đều có giải cả, bác rõ chửa?
-Chú chả thật
lòng với tôi rồi! Cái lão Vẽo năm trước nhận giải A, xong rồi vẫn lượn suốt
ngày ngoài phố đấy thây?
Đẩy miếng thịt
sang góc hàm đối diện cho đỡ mỏi, ông kiến trúc cụp mắt xuống ra vẻ buồn bã:
-Em đã nói đến
thế mà bác còn chả tin thì em cũng đến chịu.
-Thì tôi cứ
thấy thế nào thì nói thế, chứ có gì nghĩ ngợi gì thêm đâu.
-Cái trường hợp
ấy… chính là một kiểu nghệ thuật đấy, bác rõ chửa?
Ông kiến trúc
chợt trợn lồi mắt nhìn xoáy vào lão Cạch, giọng gằn xuống đầy vẻ nghiêm trọng. Không để cho đối tác kịp ngạc nhiên, ông kiến
trúc đã tiếp tục ngàn ngạt:
-Tức là thì…
cái ngón đan lát của lão Vẽo cũng nhì nhằng thôi, chả có gì đáng nói. Nhưng mà
năm ngoái lão đi nằm viện, anh em Ban chấp hành hội đến thăm thấy lão trợn ngược
mắt, hay tay bắt chuồn chuồn, ngỡ là lão sắp “đi”, liền xếp cho lão cái giải A.
Ngờ đâu lão chỉ bị công thuốc, nhận giải xong lão lại khỏe như vâm. Nó là thế,
bác rõ chửa?
Ngẫm lại, lão
Cạch thấy cũng có lý! Năm lão mới vào hội, giải A thuộc về ông Tư Nhỡ, chưa kịp
nhận giải đã sang cõi khác vì mắc chứng ung thư. Năm sau giải A xếp cho tay Mạc Len bị tai biến đột quỵ,
không chết nhưng bán thân bất toại. Năm sau nữa cái lão Vẽo nhì nhằng thế nào lại
qua mắt được Ban tổ chức ẵm cái giải to tướng, có giải rồi là lão ta ngênh
ngênh làm hồ sơ danh hiệu Nghệ sỹ đan lát…Thì ra cái tay kiến trúc này nói cũng
không sai!
Lão Cạch gật
gù, vơ cái chai rượu châm đều vào hai chén rồi ngẩng lên cất giọng giả lả:
-Chả nhẽ phải
lăn ra mà chết để mà kiếm cái giải à? Tôi chả chơi! Cứ tưởng chú rành về cái
nghệ thuật, chỉ vẽ thêm cho tôi, chứ ai lại…
-Tức là thì…-
ông kiến trúc xua tay chen ngang vào câu nói đang lửng lơ của lão Cạch: -Em
không bảo bác phải lăn ra, nhưng mà bác đã vào hàng “cổ lai hy” rồi, còn mầy mò
nghệ thuật nghệ thiếc đến bao giờ nữa. Mà…. nghệ thuật thì thiếu gì? Cứ như cái
lão Vẽo ấy cũng là nghệ thuật đấy, bác rõ chửa?
-Hơ hơ hơ…,
hay thật! Chúc chú một chén.
Lão Cạch đột
ngột cười phá lên như vớ được của quý. Thì ra cái nghệ thuật nó muôn hình vạn
trạng thật. Cái tay kiến trúc này thế mà hay ra phết! Cứ tưởng nghệ thuật nó vời
vợi mãi đâu, hóa ra nó ở trong đầu người ta thôi, mà lại còn “vị nhân sinh” nữa
chứ! Cứ như lời giải thích của tay kiến trúc này thì lúc còn sống khỏe mạnh phải
cố mà chấm mút càng nhiều càng tốt, chứ chết rồi thì nhá làm sao được cái món
nghệ thuật nữa.
Không hiểu vì
dai hay đã hết vị, sau khi nuốt chén rượu mời của lão Cạch, ông kiến trúc nhè
miếng thịt cầy ra tay rồi ném bẹt xuống nền nhà. Con chó mực hí hửng nhao tới,
nhưng rồi sau khi ngửi qua nó lại cụp mắt quay đi.
-Năm nay nhá!
– cái môi dưới trề ra, ông kiến trúc lại cất giọng ngàn ngạt: -Bác đừng đan cái
mô hình to tướng làm gì cho rách việc. Cứ làm cái nho nhỏ như cái giỏ ấm này
cho em. Sau đó, tức là thì…, bác về quê mà điều trị gì đó, rõ chửa?
Ôi chao, nghệ
thuật như thế thì trong tầm tay lão Cạch rồi! Năm ấy lão chuốt sợi giang đan
cái ấm ủ to hơn quả bưởi gửi lên ban tổ chức cuộc thi rồi lửng khửng ra trạm xá
xã lấy cái giấy đi khám tim phổi tận Hà Nội, tiện thể ghé về quê chơi cả tháng.
Ông kiến trúc loan tin rằng hình như lão Cạch đã gần đất xa trời, thế là ban tổ chức vội xếp cho cái ấm ủ giải
A cùng mấy triệu tiền thưởng. Mọi chuyện xong xuôi lão Cạch mới lục tục quay về,
bao nhiêu quần áo cũ chật tiệt cả….
Biết chắc
không thể làm cái nghệ thuật ấy lần thứ hai, với lại đã có tấm bằng chứng nhận
giải A treo lô lố giữa nhà rồi, năm nay lão Cạch chả còn đắm đuối với chuyện
giành giải đan lát nữa. Chọn từ trong đống tre nứa vốn để đan hàng mã, lão đan
quấy quá một bộ năm cái thúng, nong, nia, dần, sàng rồi bê lên giao cho ban tổ
chức, gọi là có tên trong danh sách nghệ nhân tham gia triển lãm thôi. Giải thưởng
đã cơ cấu cho vị nào sắp “đi” rồi, cái tay kiến trúc chả nói thế là gì? Lão Cạch
chả trông ngóng gì ở cuộc thi ấy cả…
-Cụ Cạch ơi!
Cụ có công văn đây này!
Đang lững thững
đi vào nhà, vừa đi vừa vuốt lại mấy tờ giấy bạc nhàu nhĩ, lão Cạch nghe có tiếng
người eo éo ngoài cổng. Đút cả nắm tiền bồm vào túi áo, lão lập cập quay lại.
Thì ra là cậu chàng giao thông xã đi đưa thư báo.
-Cụ có công
văn của Hội Đan Lát Nghệ thuật đây này.
Anh chàng đưa
thư vừa nói vừa chìa cho lão Cạch cái phong bì mỏng teo. Sau khi gật đầu cảm
ơn, lão Cạch đủng đỉnh quay trở vào nhà, vừa đi lão vừa giơ cái phong bì lên
soi. Chắc là giấy mời hay giấy gì đó chứ không phải tiền. Cái của này lại phải
bảo thằng cháu nội đọc chứ lão thì dịch đến cả ngày không xong. Thằng cháu nội
lão Cạch có vẻ thích thú với cái bổn phận đọc giấy tờ lắm, nó chạy huỳnh huỵch
đến đón cái phong bì rồi xé rất thành thạo. Sau khi lôi ra một tờ giấy gập đôi,
liếc mắt qua một lượt, thằng bé đọc liến thoắng một mạch. Thì ra là giấy mời họp
tổng kết giải của hội. Mấy năm qua, năm nào cũng đi dự đầy đủ, lão Cạch chả lạ
lẫm gì cái món tổng kết ấy. Đã là không được giải thì đi họp chỉ có bắt tay
suông với hút thuốc lào vặt thôi chứ chả có cái trò gì hơn.
Nhẩm tính kỹ
trong đầu, lão Cạch quyết định không đi dự cái tổng kết vô bổ ấy nữa mà ở nhà
dán mấy thứ đồ hàng mã. Buổi sáng, lão gọi thằng con trai út lại rồi giao việc:
-Anh kéo cái
xe thồ vào thành phố, đến khu triển lãm nghệ thuật đan lát, hỏi ban tổ chức rồi
chở mấy cái nong nia dần sàng về mà dùng, để họ lấy mất, phí cái công chẻ nan.
Thằng con lôi
xe đi rồi, lão Cạch đủng đỉnh vê thuốc lào rồi châm đóm, cái ống điếu rít lên
xoe xóe. Chiêu thêm ngụm nước chè đặc, lão Cạch khoan khoái ườn mình trên ghế
da, vừa ngắm cái bằng chứng nhận giải A vừa ngẫm ngợi:
“Cái nghệ thuật
của tay kiến trúc vẽ ra hay thật! Được cơ cấu giải mà mình vẫn chả suy suyển tý
gì. Cái danh thì cả làng cả xã biết rồi, chả đứa nào dám coi thường lão Cạch
này. Người thì ngày càng thấy khỏe ra. Mình mà diện bộ com – lê, cà – vạt vào
thì bọn ở hàng tỉnh cũng chả “đỏm” hơn được…”
Tiếng xe máy
lao xịch từ ngoài ngõ vào khiến lão Cạch giật mình quay ra. Thì ra là thằng con
trai út. Sư cha nhà nó! Giật cả mình. Đi đâu mà như ăn cướp thế không biết?
-Ban tổ chức
họ bảo đồ của bố được giải rồi, phải để trưng bày, không lấy về được.
Vẫn sùm sụp
cái mũ bảo hiểm, anh con trai thủng thẳng thông báo.
-Hả? – lão Cạch
trợn tròn mắt: -Giải gì?
-Con không biết,
bố ra mà xem, họ bảo hôm nay trao giải đấy!
“Quái lạ nhỉ?
Mấy cái nong nia dần sàng ấy có tý nghệ thuật quái nào đâu mà lại được giải?
Mình đang đường đường khỏe khoắn thế này chắc chắn không được “cơ cấu” rồi. À…,
chắc năm ngoái mình được giải A, năm nay họ nể nên dúi cho cái khuyến khích chứ
gì…”
Vừa lập cập
khoác cái áo véc - tông, lão Cạch vừa đoán già đoán non. Liếc qua cái gương đứng
lần cuối, lão lôi đôi dép tông lỳ dưới gậm tủ thờ ra rồi cẩn thận xỏ ngón chân
vào. “Đi ra ngoài bây giờ là bao nhiêu người nhìn vào, mình phải ăn mặc trang
trọng chứ không búi xùi được”, lão Cạch vừa vuốt lại mái tóc vửa thầm tự nhủ
như thế. Xong xuôi, lão hối anh con út:
-Đi! Anh đưa
tôi ra đấy xem sự thể thế nào…
Khu triển lãm
nghệ thuật đan lát chả còn nhộn nhịp nữa. Lác đác mấy tay rình xin những món đồ
không được giải mang về tận dụng. Lão Cạch bổ đến chỗ mấy cái nong nia dần sàng
được treo lủng lẳng. Một tấm biển nhỏ đặt bên dưới ghi dòng chữ: “Tác phẩm:
THÁI DƯƠNG HỆ”. Một tay trung niên đeo phù hiệu Ban Tổ chức lạch đạch chạy đến
nhăn nhở:
-Chúc mừng cụ
nhé. Năm ngoái A năm nay lại A. Nhất cụ đấy.
-Hị hị…, Cậu
xem lại, có khi nhầm nhọt thế nào ấy chứ.
-Nhầm là nhầm
thế nào? Con còn giữ một tờ quyết định của ban tổ chức đây.
Vừa nói, anh
chàng tổ chức vừa xòe ra một kẹp mấy tờ giấy. Chỉ vào một dòng chữ lít nhít,
anh ta đọc dằn từng chữ:
-Đây nhá! Giải
– A – tác – phẩm – Thái – dương – hệ. Tác – giả - Trương – văn – Cạch.
-Của tôi là
Nong – nia – dần – sàng cơ mà, sao lại “thái dương” với lại “thái âm” là sao?
-Tên này do Ban
tổ chức đặt. Cụ đúng là thâm thúy thật! – anh chàng tổ chức xuýt xoa: -Có cả nhật,
nguyệt, sao Kim, sao Hỏa với quả đất quay tròn, lại mang cả thông điệp “lọt
sàng xuống nia” mới ghê chứ. Phải tinh lắm Ban giám khảo mới luận ra đấy.
“Đích thị là
mình bị Ban tổ chức họ cơ cấu rồi”. Một ý nghĩ vụt đến trong đầu lão Cạch. Thế
nhưng mà lão có triệu chứng gì đâu mà họ phải “cơ cấu” nhỉ? Thôi chết! Hay là họ
nắm tướng số của lão thấy có vấn đề gì đặc biệt nên “cơ cấu” cho lão cái giải
này?
Mặc cho anh
chàng tổ chức lảm nhảm nói gì đó, lão Cạch trân trân nhìn vào mấy cái nong nia
dần sàng đang đung đưa. Cà người lão rùng lên khi nghĩ đến những người được “cơ
cấu” giải thưởng trước đây. Chả lẽ lão đã tuyệt mệnh rồi sao? Chả lẽ cõi trần của
lão dứt ở đây sao? Lão mà “đi” thì cả cái cơ ngơi, sự nghiệp đan lát nhà lão
cũng tan luôn mất thôi!
Gần như đồng
thời, hàng loạt ý nghĩ ùa về quay cuồng trong đầu lão Cạch. Chia của cho con thế
nào? Phải lập di chúc sao đây? Làm sao để đòi hết nợ? Chọn đất an táng chỗ
nào?... Trước mắt lão Cạch tất cả chợt tối sầm lại. Lão cố căng mắt nhìn một
lúc thì thấy có ánh cầu vồng le lói rồi chả thấy gì nữa. Khu triển lãm như vỡ
ra bởi những tiếng hét dồn dập: “Gọi cấp cứu! Cấp cứu!
Cụ Cạch bị rồi!”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét